Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Một bài văn cảm động của học sinh Chuyên Lý, trường Ams

Thư gửi mẹ

Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ
Nguyễn Trung Hiếu

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

Học làm giàu

Sau khi nghe ý kiến của bạn BUÔN CỔ PHIẾU, mình quyết định đọc cuốn "Người giàu nhất thành Babylon".
Sau khi đọc xong cuốn sách, mình có một số suy nghĩ như sau:
Mình phải làm gì bây giờ? Nếu cứ cố làm cật lực, kiếm được từng đồng lương, rùi tích cóp không dám tiêu thì bao giờ mới có tiền mà mua nhà, mua đất. Sống như vậy cũng khổ, không dám ăn, không dám tiêu.
Sau khi đọc xong cuốn "Người giàu có nhất thành Babylon", mình rút ra những kinh nghiệm sau:
- NT1:  Phải để dành tiền cho chính mình: trong thu nhập mỗi tháng phải để ra một khỏan.
- NT2: để tiền sinh ra tiền (Đầu tư CK, mua vàng, gửi NH, mua đất, cho người khác vay kinh doanh...). Muốn đầu tư vào lĩnh vực nào thì phải tìm hiểu thật kỹ lĩnh vực đó, hoặc hỏi tư vấn từ những người có kinh nghiệm => Phải tạo ra được tiền từ những khoản tiền đó.

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2011

Nhạc vàng

Ngày xưa ít nghe nhạc vàng. Dạo này nghe lại thấy hay thế, mượt mà, thấm vào lòng. Mình thích nghe Quang Lê hát, Cẩm Ly nữa.

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

P1: Bạn đang đứng ở đâu

Trích: http://buoncophieu.blogspot.com/2011/07/kim-tu-o-cashflow.html?showComment=1318523346547#c5111781111816265993

Bạn đang đứng ở đâu ?

Có bao giờ bạn tự hỏi "tôi đang ở vị trí nào trong xã hội?". Điều gì tạo nên sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo? Có phải người giàu thì có nhiều tiền còn người nghèo thì có ít tiền? Nhiều tiền cũng chỉ đúng một phần, sự khác biệt cơ bản giữa người giàu và người nghèo ở chỗ: "Người giàu biết cách sử dụng đồng tiền để sinh ra nhiều tiền hơn".

Là một người quan tâm đến kinh doanh và thích tiền, tôi thường hay tìm đọc những cuốn sách về kinh doanh, đầu tư, chứng khoán. Khi đọc Cashflow Quadrant của Robert Kiyosaki, tôi nhận thấy đây là một cuốn sách rất hay và mang nhiều ý nghĩa mới mẻ, nội dung cuốn sách tôi sẽ trình bày ngay sau đây.

Kiyosaki nhấn mạnh vào cái ông gọi là "giáo dục tài chính". Ông nói rằng các kỹ năng trong cuộc sống có thể học được tốt nhất qua kinh nghiệm và đó là các bài học không bao giờ được giảng dạy trong nhà trường. Ông cho rằng cách giáo dục truyền thống chủ yếu chỉ dành cho những ai muốn trở thành người làm thuê hay làm tư nhân. Và theo Kiyosaki, để có được sự tự do về tài chính, mọi người cần có doanh nghiệp riêng hoặc trở thành một nhà đầu tư.

Trong cuốn sách, Kiyosaki trình bày về một thứ gọi là" Kim tứ đồ CASHFLOW ", rất tiếc hiện nay các công ty bán hàng đa cấp thường đem lý thuyết này của Kiyosaki ra để lôi kéo mọi người tham gia vào mạng lưới.



Trong đó tiền trên thế giới được kiếm ra được miêu tả như trong hình. Hình vẽ gồm có bốn nhóm, chia ra bởi hai đường thẳng. Ở mỗi nhóm có một chữ đại diện cho cách mà cá nhân kiếm tiền. Các chữ đó là:

  • E: Người làm thuê (Employee) - làm việc cho người khác.
  • S: Người làm tư nhân hoặc chủ một cửa hàng nhỏ (Self-employed/Small business owner) - nơi một người có công việc riêng và trở thành chủ của chính họ.
  • B: Chủ doanh nghiệp (Business owner) - nơi một người tạo ra công việc cho người khác, kiếm tiền từ công sức của người làm thuê cho họ.
  • I: Nhà đầu tư (Investor) - Dùng tiền để đầu tư một cách thông minh để mang về lợi nhuận.
Những ai ở bên trái (ES), thì người đó không bao giờ đạt được sự giàu có thật sự. Ngược lại, những ai ở phía bên phải (BI), thì đang theo con đường đúng duy nhất để đạt tới sự giàu có thật sự.



Quy luật 90-10: 10% dân số sở hữu 90% của cải Thế Giới , và 90% dân số còn lại chia nhau 10% của cải còn lại. Như vậy 10% dân số là người giàu còn 90% dân số là người nghèo.

Bố mẹ tôi thường dạy tôi từ bé rằng, con cố học thật giỏi để kiếm được một cái bằng đại học loại ưu, như thế ra trường mới xin được một công việc ổn định với mức lương cao. Tôi nghĩ bụng: đi làm thuê cho người khác cả đời thế thì làm sao mà giàu được? Chủ các doanh nghiệp lớn giàu có toàn là người không có bằng ĐH đấy thôi, họ còn tạo ra công ăn việc làm cho toàn người "có bằng đại học" nữa chứ! Hoặc như đứa bạn của mình, bố mẹ nó buôn đất, có mấy cái nhà cho thuê, chẳng cần đi làm mà mỗi tháng vẫn thu về cả đống tiền.

Như vậy muốn giàu có thì phải là Người chủ doanh nghiệp ( tạo ra công ăn việc làm cho người khác ), hoặc phải trở thành Nhà đầu tư. 

Đầu tư được chia ra nhiều loại khác nhau: Đầu tư BĐS, đầu tư vào chứng khoán, đầu tư vào doanh nghiệp thông qua góp vốn, cho vay nặng lãi...
Tôi vẫn muốn đi làm, muốn có một công việc ổn định nhưng vẫn muốn trở nên giàu có, tôi phải làm thế nào đây? Câu trả lời là tôi có thể vừa đi làm công ăn lương, vừa làm một nhà đầu tư thông thái - cụ thể là một nhà đầu tư Chứng khoán (vì đây là lớp học Chứng khoán mà, hì hì....) Khi nào kiếm được nhiều tiền thì mua đất xây nhà cho thuê, không cần đi làm mà vẫn có tiền. Mỗi sáng được phép ngủ dậy muộn, theo dõi bảng điện tử Chứng khoán, đặt lệnh mua bán rồi đi ăn trưa, chiều đọc tin tức, tối cafe... Xin lỗi, tôi đang mơ, hì hì..

Làm giàu từ chứng khoán_Buôn cổ phiếu

Lớp Học Online

Giờ mở cửa: 3h Chiều thứ 6 hàng tuần.

Lời mở đầu:

Tôi còn nhớ lần đầu tiên bước chân lên sàn Chứng khoán là một buổi sáng mùa đông năm 2007. Hồi đó đang là thời hưng thịnh của Chứng khoán, ở đâu người ta cũng nói về Chứng khoán, các câu chuyện về các Cổ phiếu lúc nào cũng sôi nổi và được mọi người hưởng ứng trong các buổi tụ tập cafe, trà đá. Lúc đó tôi cũng hùa theo mọi người nói chuyện sôi nổi lắm, nhưng chỉ biết là buôn cổ phiếu ai cũng giàu lên nhanh chóng, 1 ăn 10 chứ đã biết cách thức buôn bán hay Vnindex là cái mô tê gì đâu?! Vậy là một ngày đẹp trời tôi quyết định lên sàn Chứng khoán xem nó thế nào.

Bước chân qua cánh cửa, đập vào mắt tôi là cảnh tượng thật sôi động và náo nhiệt chưa từng thấy, người gọi điện thoại, người viết giấy, người dán chặt mắt vào bảng điện tử xanh đỏ tím vàng.. Cảm giác đầu tiên của tôi là bị ngợp, tôi lo lắng tự hỏi chỗ này có phù hợp với người được gọi là "gà" như tôi? Tôi tự trấn an, "không sao, mình đến để học hỏi cơ mà", rồi hòa vào đám đông đang ngồi đối diện bảng điện tử. Tôi mạnh dạn hỏi một bác đang đứng kế bên, "bác ơi làm ơn cho cháu hỏi cách xem bảng điện như thế nào ạ?", bác ta trả lời đúng một câu "Không biết". Không bỏ cuộc, tôi hỏi một bác khác "bác ơi...", câu trả lời tôi nhận được vẫn là "Chịu, không biết đâu". Tôi "shock" và cảm thấy lạc lõng, không cần hỏi đến người thứ 3 tôi quyết định lấy xe đi về nhà ngay. Trên đường về tôi cứ tự hỏi tại sao mọi người lại ích kỷ đến vậy, hay họ bận mua bán nên không có thời gian trả lời mình, hay là túi tiền của ai người đấy lo, hơi đâu mất công đi chỉ cho thằng khác.. Nói chung là tôi rất ấm ức.

Thế là sau chuyến lên sàn "đẹp trời" đó, tôi quyết định sẽ không cần hỏi han ai nữa mà sẽ tự tìm hiểu lấy. Tôi quyết định sẽ chỉ học từ những người thày là Google, là Bảng điện tử, là Biểu đồ, là tin tức. Tự học thật vất vả, tôi mất tiền nhiều nhưng kết quả có lẽ là không tồi, cái lợi ích nhất mà tôi có được chính là khả năng tự tư duy và phán đoán tình huống. Kinh nghiệm tôi có được phần lớn là từ những phi vụ thua lỗ, và các kinh nghiệm từ những sai lầm thì không lần nào giống lần nào cả. Nhưng dần dần theo thời gian, tôi cũng hạn chế được những sai lầm về mức tối thiểu, giảm rủi ro về mức tối thiểu có thể, và hiện thực hóa lợi nhuận ở mức tối đa..

Trong những năm gần đây, ở ngoài thị trường mọc lên khá nhiều các lớp "Dạy đầu tư Chứng khoán". Tôi tự hỏi liệu những lớp học đó có giúp tôi kiếm được nhiều tiền không, có giúp tôi thoát khỏi các cạm bãy chết người ở TTCK Việt nam này không? Hơn nữa, giáo viên của lớp học đó có kiếm được nhiều tiền từ TTCK không? Có ai đã từng nói một câu đại khái là, "Phàm những ai không kiếm được tiền trên TTCK mới đi dạy người khác để kiếm tiền". Chẳng biết là đúng hay sai nhưng theo tôi thì không nên ném tiền vào những lớp học Chứng khoán, để dành số tiền đó để mua Cổ phiếu làm quen với Chứng khoán có lẽ là thiết thực hơn.

Không đi học thì làm sao mà biết cách mua bán Cổ phiếu? Tự học thì không biết học từ đâu và bắt đầu từ đâu? Các bạn đừng lo, tôi đã trải qua tâm lý của 1 người không biết gì về Chứng khoán nên hiểu rõ mọi người muốn gì và nên bắt đầu từ đâu. Vì vậy tôi đã quyết định mở 1 Lớp học Chứng khoán Online để tất cả mọi người đều có thể trở thành "Nhà đầu tư" hoặc "Nhà đầu cơ" thực thụ. Nếu bạn đang có ý định theo học một lớp "Dạy Chứng khoán" nào đó thì tôi thành thật khuyên bạn nên theo học lớp của tôi, vì bạn sẽ tiết kiệm được một số tiền kha khá để mua những Cổ phiếu đầu tiên của bạn rồi đó. Có những người đọc đến đây sẽ tự hỏi rằng phải chăng tôi không kiếm được tiền mới đi dạy người khác? Xin thưa là lớp học của tôi là Free,  và tôi cũng đâu có thiếu tiền đến nỗi phải mở lớp để kiếm tiền từ người khác. Phải chăng làm việc tốt lại luôn bị nghi ngờ? Hì hì..

Muốn thành công trong cuộc sống hay trong bất cứ công việc nào cũng đều cần đến sự Kiên nhẫn. Vì vậy tôi mong muốn các bạn khi đã tham gia vào Lớp học này thì phải tuân thủ theo đúng yêu cầu của tôi, đó là: Kiên nhẫn và tập trung tinh thần đọc từ đầu đến cuối theo đúng thứ tự bài giảng, không được bỏ sót hay đọc lướt bất cứ phần nào. Các câu hỏi của từng phần xin các bạn hãy post vào bài viết riêng của phần đó để mọi người tiện theo dõi. Cám ơn các bạn đã quan tâm và ủng hộ!


Phần 1: Những bài học về làm giàu.

Trước khi tìm hiểu về Chứng khoán, chúng ta sẽ đi tìm hiểu về sự "Làm giàu". Khi đã quyết định bước chân vào "nghề" Chứng khoán, bạn phải xác định mục tiêu của mình là gì?! Mục tiêu duy nhất của tôi là "Làm Giàu bằng Chứng khoán", nếu mục tiêu của bạn chỉ là kiếm tiền "mua một chiếc Ipad", hay "thêm tiền uống cafe" thì bạn chỉ đang "Chơi Chứng khoán" mà thôi! Nếu mục tiêu của bạn đang chệch hướng, hãy mau mau điều chỉnh lại mục tiêu cho đúng đắn. Khi đã biết cách kiếm được tiền từ Chứng khoán, thì những thứ như "Ipad", "Laptop" sẽ là những phần thưởng trong tầm tay của bạn!

Các bài viết trong phần này dựa trên tinh thần của 2 cuốn sách nổi tiếng thuộc hàng Best-seller viết về làm giàu đó là : Cashflow QuadrantRichest man in Babylon. Qua các bài viết này, các bạn sẽ hiểu được rằng tại sao lại phải trở nên giàu có và làm cách nào để trở nên giàu có.

Làm giàu từ đầu tư chứng khoán

Hì, mình cũng đang tìm hiểu về TTCK. Cũng chưa có tiền để chơi nhưng hy vọng sẽ có trong thời gian tới để tập tọe tý cho vui. Tìm hiểu trên mạng cũng thấy mấy bài viết rất hay của bạn BUÔN CỔ PHIẾU. Mình quyết định post hết lên blog của mình để lưu lại làm kỷ niệm và quyết định theo học lớp online của bạn ấy. Thật là vui khi tìm kiếm được người thầy chỉ dạy cho mình, điều này thật khó trong cuộc sống lắm bon chen.

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

Môn mới

Mệt quá, hix, đã 3 h đêm, mình phải chuẩn bị thuyết trình vào sáng mai.
Cố gắng lên vì lần này rất quan trọng với mình. Mình đã không ngủ mấy hôm nay.
Không có thời gian chăm sóc con, không cho con đi chơi thì phải làm cho thật tốt.
Mệt nhưng phải gắng lên vì tương lai của con và tương lai của mình nữa.

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Lười biếng

Hix, thật đau lòng khi phải thốt ra điều này. Mình không tập trung làm việc mấy. Đọc được một ít tài liệu, nhảy qua đọc báo mạng VNexpress, dân trí hay kênh 14... Mấy tin tức đó chả có gì, không giúp ích gì nhưng mình cứ lướt hết tin nọ đến tin kia. Đọc mà chả hiểu để làm gì. Buồn cười thật, trong khi công việc thì nhiều. Mình phải cố gắng nhiều thứ nữa.

Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

English

I know English is very important for me. If i speak English fluently, I will have many work chance in the future. I can choose good job about finance, banking, etc...I can read foreign newspaper clearly, listen to CNN, CNBC radios or film with no subtitle.Especially, I want to change myself, be more perfect step by step through trying to learn english.

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Việc làm đầu tiên

Mình đang định lên kế hoạch làm thật nhanh luận văn thạc sỹ.
Và mỗi tối trước khi đi ngủ sẽ đọc một chút tiểu thuyết. Cuốn tiểu thuyết mình định đọc là: "Nếu còn có ngày mai" _ Sidney Sheldon. Nghe nói cuốn tiểu thuyết này rất hay nên mình đọc thử xem thế nào?

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2011

Ngày 12/09/2011

Hôm nay, lần đầu tiên viết blog và lập blog. Hy vọng qua blog, như một trang nhật ký cá nhân sẽ giúp mình chia sẻ và lưu giữ lại những cảm xúc cuộc sống. Đôi khi công việc quá bận rộn, hoặc thời gian chết quá nhiều, mình không làm gì cả. Thấy tiếc thời gian, và mong muốn nhìn lại những gì đã làm.
Hiện tại, luận văn thạc sỹ đang treo lơ lửng mà vẫn chưa bắt tay. Hix...